• 01.02.26

    đang đi xe thì bỗng lá đâu lại va vào người. một chiếc luồn hẳn vào khe áo, nên tôi vội lấy tay giữ lại, kẹp vào giữa người và balo, rồi một mạch chạy về công ty. tôi không biết nó gọi là gì, nhưng tôi sẽ kẹp hẳn vào laptop, như cách hồi nhỏ vẫn kẹp hoa phượng vào lưu bút.

    nhưng tôi tin người ta vẫn thường gọi đấy là định mệnh, chị nhỉ. chỉ là bây giờ, hẳn là vậy, chưa phải lúc để chị hay tôi mở lòng với nhau. đó sẽ luôn là một thử thách dài đằng đẳng mà hẳn phải tính, bằng nhiều năm. tôi chỉ không ngờ, rằng tôi say đắm chị đến thế, và nghĩ đến câu chuyện một ngày được cưới chị làm vợ. tôi chưa từng nghĩ đến việc đó với ai trước kia, dù có là thích đơn phương một người.

    người ta nói khi yêu ai đúng gu, thì việc đầu tiên họ làm là nhìn lại chính bản thân mình. tôi quan trọng hoá việc này đến mức giờ đây, tôi muốn hoàn thiện mình hơn bao giờ hết. chỉ là, đó sẽ luôn là một thử thách dài đằng đẳng mà hẳn phải tính, bằng nhiều năm. chị nhỉ. nên tôi không muốn phải quen chị vào thời điểm này, vì tôi sợ lắm chuyện hợp và tan. sẽ cần nhiều năm, để một phát là ăn ngay. lúc đó, tôi sẽ yêu chị, quen và cưới chị, khi mọi thứ đã gần như sẵn sàng.


  • 15.09.25

    ông giáo sư lên một chiếc thuyền đánh cá.
    ông hỏi ngư dân có hiểu thơ văn không.
    người ngư dân nói không hiểu.
    ông giáo sư nói: “cuộc đời ông giảm xuống còn một nửa rồi”.
    sau đó, ông hỏi liệu ngư dân có hiểu âm nhạc không.
    ngư dân vẫn trả lời không hiểu.
    ông giáo sư nói: “thế thì nửa còn lại của đời ông mất hết rồi”.
    ngư dân hỏi giáo sư có biết bơi không.
    giáo sư trả lời ông không biết bơi.
    ngư dân nói: “như vậy toàn bộ cuộc đời của ông kết thúc mất rồi”.
    rồi ông ném giáo sư xuống nước.


  • 31.7.25

    after all
    she s not here
    n she s not there
    ’cause life ends up to be fair
    love gives u flowers to the head
    n chocolate bitterer than ever compared


  • 30.6.25

    người ngoài hành tinh
    trời đêm lên gió
    đánh rơi tim mình


  • 1.25

    chiều nay trong lòng một con phố
    đã thấy chiều hoang bất giác tàn


  • 4.5.25

    để làm gì
    khi không có được em
    đời anh là những ngã tư đèn
    vạn ngàn
    cửa sổ
    đã
    cài then
    ngã tư tối đen
    lọ mọ
    về ngủ

    anh là thằng cu đã bớt khờ
    đời này tức khẩu nó làm thơ
    mấy cánh đồng xanh rực hoa nở

    đằng sau núi ấy là chiều hoang
    và anh đang hút hết đêm tàn
    đêm tàn và bạt ngàn sao đổ
    anh đang trong lòng một con phố
    ghế đá còn chừa anh ba chỗ
    đèn đường bẻ nửa, nửa hư vô
    anh không quên em không quên em


  • 14.4.25

    sau cùng
    thì vẫn
    là không biết
    vẫn mãi
    chỉ là
    không biết thôi

    nhành bông đơn côi
    mà anh đã quên không tưới
    dạo này ông trời có việc gì mà rũ rượi
    quần áo vừa phơi
    khô hết rồi

    một hạt bụi
    xanh xanh
    rơi trên vòm cửa xanh xanh mãi
    anh trò chuyện và nỗi buồn vọng lại
    bốn bước chân đã hết một căn phòng


  • 11.2.25

    và em vẫn thế thôi
    vẫn hiền hòa tựa con phố ấy
    ánh mắt khuất bóng phố thị
    6h sáng
    góc đường lạnh căm
    mình tôi vẫn chắc mẩm

    đèn đường nhớ em mà quên tắt
    cây quên đổ bóng
    cửa quên đóng
    fermeture tôi quên kéo
    tóc quên bàn tay chải
    tôi quên em đã bao lâu
    con đường cũng quên bạc màu.


  • 5.23

    nước động
    một hồ mắt trong
    người tình dậy sóng


  • 8.22

    một giờ sáng đêm
    vẫn sáng đèn
    tắt làm gì
    cho giống
    trời khuya

    ngoài kia
    tàng cây ôm lấy mặt đường
    cho người qua thấy cũng thường mà thôi


Bình luận về bài viết này

About Me

Bài viết mới

Newsletter

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu